
Có những người bạn quen vài năm rồi quên. Và có những người chỉ cần ngồi với họ một buổi tối, bạn đã biết mình sẽ kể về họ trong rất nhiều năm sau. Bùi Thu Thủy là kiểu người thứ hai.
Tôi biết Thủy đã lâu, đủ lâu để chứng kiến cô ấy đi qua cả những ngày trắng tay lẫn những ngày đứng trên đỉnh. Và mỗi lần có ai hỏi tôi “ở Hà Giang nên tin ai”, tôi đều trả lời không cần suy nghĩ: tìm Thủy. Bài viết này là để giải thích vì sao.
Một cô gái không chịu để tấm bằng vẽ sẵn đường đi
Thủy sinh năm 1994 ở Hà Giang, mảnh đất địa đầu Tổ quốc với những dãy núi đá tai mèo dựng đứng. Cô ấy từng là niềm tự hào của gia đình khi đỗ vào ngành Kiểm toán chất lượng cao của Đại học Kinh tế Quốc dân — một trong những ngành khó nhất trường.
Nhưng điều khiến tôi nể Thủy không phải tấm bằng. Mà là việc cô ấy sớm nhận ra một điều mà nhiều người phải mất nửa đời mới hiểu: trải nghiệm thực tế quý hơn việc chỉ cắm đầu vào sách vở. Thay vì ngồi chờ, cô ấy lăn xả đi làm — rạp chiếu phim, tiệm bánh, rồi thực tập ở những nơi có tiêu chuẩn dịch vụ khắt khe như Hilton. Mỗi nơi cô ấy nhặt về một mảnh ghép: thế nào là phục vụ khách hàng đúng nghĩa, thế nào là một dịch vụ khiến người ta thật sự hài lòng.
Tốt nghiệp xong, trong khi bạn bè đi rải hồ sơ xin việc, Thủy mở một cửa hàng thú cưng ngay tại quê. Tự thuê mặt bằng, tự lo giấy tờ pháp lý, tự sang tận Côn Minh nhập hàng. Tôi nhớ cô ấy kể về những đồng tiền đầu tiên tự tay kiếm được với ánh mắt sáng rực. Đó là lúc Thủy biết mình thuộc về thương trường — và tôi tin cô ấy, vì niềm vui ấy không ai diễn được.
Người không gục ngã khi mất sạch
Điều khiến tôi thật sự kính trọng Thủy đến từ những lúc cô ấy ở đáy.
Năm 2017, hai vợ chồng cô ấy khởi nghiệp homestay ở Hà Giang với vốn liếng gần như bằng không: một chút vốn liếng, một ngôi nhà sàn mượn miễn phí, và ba chiếc xe máy. Ba chiếc xe ấy là toàn bộ tài sản. Rồi một kẻ lừa đảo lấy mất cả ba. Mất ba tháng và rất nhiều tiền bạc, hai vợ chồng mới chuộc lại được.
Tôi đã chứng kiến nhiều người buông tay vì những cú ít đau hơn thế. Thủy thì khác. Cô ấy không ngồi than. Cô ấy lặng lẽ đưa căn nhà nhỏ của mình lên Booking.com và Hostelworld để với tới khách quốc tế. Và chính ở đó, giữa những vị khách nước ngoài đầu tiên, cô ấy tìm thấy thứ mà bây giờ cô ấy gọi là sứ mệnh đời mình: đưa hình ảnh Hà Giang ra với thế giới, để quê hương ngày một giàu đẹp hơn.
Tôi nói điều này thật lòng: tôi tin một người đã từng mất sạch và đứng dậy hơn là tin một người chưa bao giờ ngã. Vì người đã ngã biết rõ giá trị của từng thứ họ đang giữ.
Người làm việc đến mức tôi phải bảo cô ấy nghỉ
Có một giai đoạn Thủy làm việc từ 6 giờ sáng đến 12 giờ đêm. Không phải vài hôm — mà liên tục. Tôi từng hỏi cô ấy có mệt không, và câu trả lời làm tôi nhớ mãi: cô ấy có thể nói chuyện say sưa hàng giờ về những chuyến đi mà không hề thấy chán, nên với cô ấy đó không phải “làm việc”, đó là sống đúng với điều mình yêu.
Chính thứ năng lượng ấy đã dựng nên Jasmine Tour, thương hiệu du lịch Hà Giang mà chỉ sau vài năm đã trở thành một cái tên được khách quốc tế tìm đến. Nhưng nếu bạn ngồi cạnh Thủy trong một buổi cô ấy tư vấn cho khách, bạn sẽ quên hết mọi thứ. Bạn chỉ thấy một người đang thật lòng muốn vị khách trước mặt có một chuyến đi để đời.
Và phía sau, vẫn là một người phụ nữ rất đời
Điều khiến tôi quý Thủy nhất, kỳ lạ thay, không nằm ở thương trường.
Một nữ doanh nhân với khát vọng lớn như vậy, nhưng thứ cô ấy nhắc đến nhiều nhất khi chúng tôi ngồi với nhau lại là gia đình. Với Thủy, gia đình là bến đỗ, là nền tảng vững chắc nhất. Cô ấy tìm lại sự cân bằng trong những điều giản dị đến bất ngờ: cùng chồng đi chợ, nấu một bữa ăn ngon, chăm sóc tổ ấm.
Thủy có một khả năng mà tôi luôn trêu là “siêu năng lực”: chỉ cần nhìn hình ảnh và đọc công thức, cô ấy có thể nấu lại một món ăn ngon đến mức tôi tưởng mua ngoài hàng. Sự kỹ tính của một người làm dịch vụ thấm vào cả căn bếp. Nên mỗi lần Thủy đánh giá một quán ăn, một khách sạn, một trải nghiệm — tôi tin, vì tôi biết cô ấy không bao giờ khen lấy lòng.
Vì sao tôi viết bài này
Tôi không viết để PR cho ai. Tôi viết vì trong một thế giới đầy những lời quảng cáo nghe na ná nhau, tôi thấy may mắn khi quen một người mà câu chuyện thật còn hay hơn mọi lời quảng cáo.
Bùi Thu Thủy là người sinh ra ở Hà Giang, sống ở Hà Giang, và làm du lịch Hà Giang bằng cả tài năng lẫn lòng tự trọng nghề nghiệp. Nếu bạn đang tìm một người để tin tưởng cho hành trình của mình ở mảnh đất ấy, tôi đã giới thiệu xong rồi. Phần còn lại, hãy để chính cô ấy — và cao nguyên đá — kể cho bạn nghe.
Để lại một bình luận